Đứng trên khía cạnh Nhà phát hành, nếu dự thảo thống nhất thành văn bản luật thì đây sẽ là một sự tổn thất lớn về mặt doanh thu. Còn về phía game thủ sẽ phần nào hạn chế được những tiêu cực phát sinh trong quá trình “xâm nhập” vào thế giới ảo. Tuy nhiên, vấn đề sẽ không dừng lại ở đây khi cả Nhà phát hành và game thủ đều lên tiếng phản đối.
Trong điều 13 của dự thảo có đề cập đến việc phân loại yếu tố loại hình game và người chơi game. Loại hình game có bối cảnh, nội dung gần gũi với bản sắc văn hóa Việt, lịch sử Việt Nam sẽ được xếp vào loại ưu tiên: không giới hạn độ tuổi, không giới hạn giờ chơi,… còn lại sẽ chịu sự quản lý về độ tuổi cũng như thời gian chơi cho phép.
Mặc nhiên cho thấy, hầu như game mang bản sắc Việt, game thuần Việt rất hiếm. Tính đến thời điểm hiện nay mới chỉ có Thuận Thiên Kiếm là phần nào đáp ứng được “bản sắc Việt”. Xin nói thêm rằng ngành công nghiệp game online Việt Nam mặc dù đã phát triển nhưng để làm game thuần Việt là một điều không hề dễ dàng. Hầu hết 99% game online hiện nay đều xuất xứ từ Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản,… Như vậy, hầu hết các nhà phát hành game hiện nay đều phải xếp “con em” mình vào dạng game không ưu tiên – tức chịu sự quản lý chặt chẽ của các điều luật về đối tượng chơi, giờ chơi.
M.H, một game thủ nhiều năm gắn bó với game online cho biết: “Đi làm tới 7h00 tối về, tắm rửa cơm nước, dọn dẹp nhà cửa là đến 10h đêm. Sau 10h00 không được chơi game coi như đã cắt mất những giờ phút giải trí sau một ngày làm việc mệt mỏi”. Đó là ý kiến của một cá nhân đang say mê game online. Còn những đối tượng không mộ game thì lại ủng hộ: “Tôi thấy những dự thảo của bộ như vậy là tương đối hợp lý. Học sinh sinh viên bây giờ lao vào game như con thiêu thân, ngoài những mục đích tốt đẹp thì game online cũng để lại biết bao hệ lụy như cận thị tăng, tốn tiền bạc, mất thời gian và chưa kể những tiêu cực khác”.
Ngành công nghiệp game online đang phát triển tại Việt Nam. Thiết nghĩ cũng cần phát triển công nghệ giải trí trực tuyến bên cạnh sự quản lý chặt chẽ hợp lý. Điều luật đặt ra nếu còn kẽ hở thì coi như việc quản lý thất bại. Và các nhà chức trách cần đặt ra câu hỏi liệu các điều luật như hội thảo đưa ra có cải thiện được thực trạng hiện nay hay "phép vua thua lệ làng"? Điển hình như tình trạng thu phí gửi xe mặc dù quy định 2000 đồng nhưng có rất nhiều đơn vị đặt ra mức giá cao hơn và thậm chí thích giá nào thu giá đó. Hay một thời rình rang về giám sát việc vi phạm giao thông theo kiểu quan sát viên, camera cũng trở nên vô hiệu.
Trở lại vấn đề quản lý trò chơi trực tuyến, cần có một điều luật chặt chẽ, hợp lý thì game online sẽ hạn chế được những tiêu cực trước đó. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, một khi ý thức người chơi kém, không hạn chế và điều tiết hợp lý thì chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện dở khóc dở cười mà cơ quan chức năng còn phải đau đầu suy ngẫm.
Dã Quỳ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét